Ta chẳng qua không thích đánh bài 3 lá và quen nhìn có kẻ vô tài

Hoan Hiển tuy là nhi tử của Tổng đốc đại nhân nhưng bình dị dễ gần, không làm ra vẻ như đám con cháu quyền quý, tốt hơn tên Trình Thụy Niên nhiều, Hiển Hàn Hoàn không khách sáo nữa, nói:
– Vừa rồi còn phải cám ơn Lạc công tử lên tiếng trượng nghĩa.
Hoan Hiển khoát tay ngăn lại:
– Lâm huynh nói gì đó, ta chẳng qua không thích đánh bài 3 lá và quen nhìn có kẻ vô tài bất tướng mà cứ thích ngông nghênh chỉ tay múa chân thôi, còn Lâm huynh hữu dũng hữu mưu, kiến thức lẫn dũng khí đều hơn người một bậc, ta thực sự khâm phục vô cùng.
Gã liếc quanh một vòng, sau đó hạ thấp giọng nói:
– Những lời vừa rồi Lâm huynh nói với Tần tiểu thư, đúng là trúng tâm ý bao nhiêu huynh đệ ở đây, đáng tiếc sao ta lại không nghĩ ra, nếu không vừa rồi đã chẳng để Lâm huynh tranh trước, ta cũng muốn được Tần tiểu thư nhìn với con mắt khác.

Ta chẳng qua không thích đánh bài 3 lá và quen nhìn có kẻ vô tài

Hoan Hiển là người thẳng thắn, vài câu đơn giản đã kéo gần khoảng cách giữa hai người. Nếu là kẻ bình thường bạn có thể đánh bài ba cây được , hẳn sẽ ngại thân phận không dám kết giao với công tử Tổng đốc, nhưng Hiển Hàn Hoàn hoàn toàn khác, hắn căn bản không coi mình là hạ nhân, chẳng ngại làm bạn với Hoan Hiển, cười ha hả:
– Không giấu Lạc huynh, ta luôn cho rằng những cô nương chốn thanh lâu có xinh đẹp thế nào cũng là kỹ nữ. Với những nữ nhân này khi đánh bài đếm lá thì gặp rất nhiều chuyện , nể cô ta ba phần, cô ta sẽ làm cao, bày vẻ ra trò này trò kia, chẳng phải câu hồn nam nhân chúng ta sao? Chúng ta không nên để cô ta thỏa nguyện. Từ bé tới giờ, ta chưa từng để nữ nhân trèo lên đầu.


Hoan Hiển vỗ bàn cười lớn:
– Tuyệt, tuyệt, Lâm huynh thật là tuyệt. Nữ nhân ấy mà, ba ngày không đánh là nhà cửa tan hoang, không thể chiều hư được.
Hiển Hàn Hoàn rất tán đồng quan điểm này, nhưng Hoan Hiển lại cau mày nói:
– Có điều Tần Hân Lan không chỉ xinh đẹp như hoa, mà còn hết sức kiêu kỳ, ta hẹn nàng mấy lần để cùng nhau đánh bài 12 lá nhưng vẫn chưa có cơ hội. Nghe nói tên Trình Thụy Niên kia cũng chẳng kiếm chác được gì hơn. Hôm nay nghe những lời của Lâm huynh, coi như xả giận cho ta, trong lòng thật thống khoái.
Hiển Hàn Hoàn lấy làm lạ hỏi:
– Lạc huynh không phải vì Tần tiểu thư mà tới sao? Có phải vậy không sư huynh ?

Add a Comment